 Cô Tô không phải là địa danh nổi tiếng về thương mại và du lịch. Nơi đây, điện lưới quốc gia chưa phủ tới. Và biển vẫn vẹn nguyên với những con sóng xô bờ từ ngàn đời..
Chúng tôi đến Cái Rồng - Vân Đồn rồi lên tàu đi Cô Tô. Hôm ấy, trời lặng, biển yên. Những người đàn ông ở bến tàu bảo nhau: “Hôm nay thả đĩa không chìm đây”. Tàu khách ở vùng vịnh này là loại tàu nhỏ, vận chuyển hành khách và một ít hàng hóa nhu yếu phẩm cho cư dân các đảo trong vùng. Chúng tôi ra boong ngắm trời bể và tận hưởng một ngày trời trong vịnh lặng khác thường. Một tháng chỉ có 2 ngày con nước kém như thế này. Những người đồng hành trên tàu lao xao bàn chuyện thế sự. Vào những ngày mùa, sóng biển Cô Tô lớn đến nỗi xô đổ cả băng ghế 3 người ngồi, và thường chỉ có lái thuyền là không lao đao. Đúng là “thánh nhân đãi kẻ khù khờ”, chẳng biết trước mà tính toán khởi hành, chúng tôi cứ lên đường thật hồn nhiên và may mắn được tận hưởng ngày đẹp trời hôm nay. Tới nơi đã gần trưa nhưng chưa có phòng nghỉ ngay, vì cả đảo chỉ có một nhà khách của ủy ban với chục phòng nghỉ có trang bị quạt điện. Để đồ đạc trong nhà nghỉ, chúng tôi lao đi tắm biển ngay. Thời tiết giữa hè nóng nực thế này khiến người ta chỉ muốn trút bỏ áo quần và thả mình vào làn nước trong xanh để tha hồ mà vẫy vùng. | Hải đăng Cô Tô | Bãi biển ở Cô Tô đúng là thiên đường. Bãi cát trắng mịn hiếm thấy ở miền Bắc. Những bãi cát trắng của miền Bắc chỉ có thể có được ở các đảo thuộc vùng Bái Tử Long, Quảng Ninh như Quan Lạn, Minh Châu, Ngọc Vừng, Cô Tô… mà thôi. Nước biển trong nhìn thấy cả ngón chân ở dưới cát. Ai say mê lặn xem san hô không thể bỏ qua Cô Tô. Cách các bãi biển khoảng 50m là những rạn san hô đỏ, san hô sừng, nơi tập trung nhiều loại rong hiếm và cá quý. Sau bữa trưa, chúng tôi bắt đầu khám phá xung quanh. Đảo Thanh Lân là một quả núi cao ở giữa, còn Cô Tô bằng phẳng hơn, chỉ có một dải núi hình chữ Vương ở phía bắc. Hải đăng Cô Tô đứng ở cánh giữa phía đông. Từ huyện lỵ đến chân núi hải đăng chỉ khoảng 5km. Từ chân lên đỉnh chưa đến 1km với những đá sỏi lổn nhổn vì chưa làm đường. Từ đỉnh hải đăng có thể nhìn được toàn bộ khu vực đảo. Năng lượng dành cho hải đăng không phụ thuộc điện lưới hay điện máy nổ, mà được lấy từ năng lượng mặt trời, tích lũy trong một hệ thống ăc quy. Có lẽ đây là một trong những ngọn hải đăng có tầm nhìn đẹp nhất, bởi đứng trên đỉnh núi giữa một hòn đảo, bốn phía là biển xanh, gần là núi, xa là đảo, xa hơn nữa là phía đất liền với những dãy núi uốn lượn. | | Bãi biển Vàn Chải hoang sơ và trinh nguyên | Bến Vàn Chải là một cảng nước nông, bờ thoai thoải. Bãi có nhiều đá nhỏ, đầu và cuối bãi có những dải đá chạy ra tận biển. Đoạn giữa bãi khá bằng phẳng, cát sạch. Bãi biển vắng tanh, không một bóng người trừ lũ chúng tôi. Có lẽ do có hai bãi Vàn Chải và Hồng Vàn đẹp quá rồi, nên cũng chả ai tắm ở đây? Với số lượng dân chỉ khoảng 3.000 người và bộ đội đang làm nhiệm vụ, khách du lịch hầu như chưa có, thì các bãi biển trong vùng phần lớn để... sóng xô. Người dân miền biển chân chất, ăn sóng nói gió. Nhiều gia đình sinh hoạt ngay trên tàu thuyền. Hoàng hôn xuống, tàu thuyền trở về bến. Mọi người nghỉ ngơi, hồn nhiên người tắm, nấu nướng, ăn uống trên chính con tàu của mình. Rồi sau đó, cũng chính những chiếc thuyền dập dềnh bên cầu cảng ru cho họ giấc ngủ bình yên khi đêm xuống. Ngắm hoàng hôn nơi cầu cảng. Mặt trời đỏ ối xuống dần khuất sau dãy núi. Buổi chiều dần buông màu tím, buồn buồn và tĩnh lặng kỳ lạ. Một cảm giác khó tả xâm lấn cả tâm hồn... Theo HẢI LÝ - Sài Gòn tiếp thị |